Lâm Bách Xuyên vừa dứt lời, sắc mặt Dư Phi vốn đã âm trầm, trong thoáng chốc càng trở nên khó coi hơn, u ám như thể sắp nhỏ nước. Ánh mắt hắn sắc lạnh như đao, nhìn chằm chằm vào Lâm Bách Xuyên, nghiến răng hỏi: “Ngươi làm sao biết ta có được Bách Thú Huyết Đan?”
Hắn không phủ nhận, bởi hắn hiểu rất rõ, có phủ nhận cũng vô ích.
Đúng như lời Lâm Bách Xuyên, nếu không có chứng cứ xác thực, hắn tuyệt đối không thể tìm đến tận đây.
“Chuyện đó ngươi không cần biết. Lúc này, ngươi chỉ cần trả lời ta một câu, Bách Thú Huyết Đan rốt cuộc cho mượn hay không?” Lâm Bách Xuyên cười lạnh.




